Xa ngoài kia nơi loài tôm hát
—–
Xa ngoài kia, nơi loài tôm hát
Hát về em, cô gái đồng lầy
Thuở còn bé, niềm vui chẳng mấy
Chợt một ngày, bão tố nổi lên
Đầu tiên là mẹ, rồi chị, rồi anh
Rồi đến cha cũng bỏ em đi mất
Em bơ vơ trong căn nhà gỗ chật
Nằm lọt thỏm một góc rừng hoang vu
Đêm tù mù, ngọn đèn dầu lay lắt
Khóe mắt em lấm tấm những giọt sương.
Mấy hôm đầu, yến mạch còn đủ
Đến chủ nhật, tủ bếp trống trơn
Chiếc bụng nhỏ sùng sục từng cơn
Em còn thơ phải tính đường sinh kế
Sáng mò trai lúc bình minh chưa dậy
Một xô đầy đổi được ít lương ăn
Những năm tháng đầy ắp khó khăn
Nàng tóc nâu của đồng lầy hoang dại,
Đã lớn lên xinh đẹp vô ngần.
Tình đầu đến khi em tròn mười tám
Đó là một buổi sáng tinh khôi
Rừng đưa lối cho đôi người gặp mặt
Nắng hắt trên thảm cỏ xuân thì…
Đồng lầy ơi! Em không cô đơn nữa
Đã có người kề cạnh lúc nắng mưa
Dạy em đọc và viết bao điều lạ
Cùng em họa côn trùng và chim
Em đắm chìm trong tình yêu ngây dại
Tưởng sẽ là mãi mãi về sau.
Có ngờ đâu! Lời hứa chàng chẳng giữ
Đêm tháng Bảy, về chốn cũ tìm em
Pháo hoa tàn, em dáo dác ngó xem
Mà chẳng thấy người em thương đâu hết
Em òa khóc rồi thiếp đi vì mệt
Thầm nói lời từ biệt tình đầu.
Em cứ ngỡ trái tim mình khóa chặt
Không đặt cược thêm một mối tình nào
Mà chẳng hiểu vì sao tim rung động
Với một chàng có cặp mắt màu nâu
Tình mới chớm dù chưa tỏ nông sâu
Chàng đã vội buông đôi câu thề hẹn
Sẽ bên em hạnh phúc đến khi già.
Có đâu ngờ! Đó là lời dối trá
Chẳng có thứ hạnh phúc em vẫn mơ
Bên cạnh hắn đã có một nàng thơ
Sẽ cùng hắn gọi nhau là chồng vợ
Em với hắn chỉ là tình tạm bợ
Đến bên em tìm hoan lạc rồi đi
Em đau đớn ôm trái tim hoen gỉ
Chạy thật nhanh tìm về chốn đồng lầy.
Tên đốn mạt chẳng hề chịu buông tha
Nhà gỗ chật, hắn điên cuồng đập phá
Bàn và ghế và đám tranh tàn tạ
Nằm ngổn ngang một đống trên sàn nhà
Lửa căm phẫn trong em như bùng dậy
Hương đồng lầy thoảng nỗi sầu bi ai
Em như nai ngơ ngác và tội nghiệp
Làm mồi ngon cho cầm thú săn lùng
Cứ thế này em chẳng thể sống tiếp
Hắn đã đẩy em đến bước đường cùng
Chốn đồng lầy là nơi em bẫy hắn
Từ con mồi em thành người đi săn?
Tên lang sói tìm thấy nằm chỏng chơ
Dưới chân một cột tháp canh bơ vơ
Giữa rừng hoang và đầm lầy ẩm ướt
Lác đác rơi những chiếc lá xác xơ
Chẳng tìm được một dấu vết nào cả
Cớ sao họ đã vội vã bắt em?
Giam em trong bốn bức tường lạnh giá
Vành móng ngựa chờ ngày điệu em ra.
Bồi thẩm đoàn toàn những người xa lạ
Những cặp mắt không một chút vị tha
Ném lên em ánh nhìn đầy buốt giá
Đầy kỳ thị và có cả chua ngoa
Trong mắt họ, em là đứa ranh ma
Nuôi tham vọng bước vào nhà danh giá
Bị phát hiện mới rắp tâm “đập phá”
Nên hung thủ, chẳng ai ngoài em ra.
Suốt phiên tòa, em không nói gì cả
Dẫu cho họ có buông lời gièm pha
Mặc kệ luôn cả những lời thóa mạ
Vì có ai chịu tin em đâu mà?
Các nhân chứng được quan tòa mời đến
Cũng có người lên tiếng bảo vệ em
Nhưng đến cùng cũng chỉ một mình em
Đương đầu với một bồ dao ác cảm
Chỉ muốn tống em thẳng vào trại giam
Vùi đời em trong xà lim hôi hám
Khắc lên em to tướng một vết chàm.
Xin chào, mình là Thắng Vũ – người chấp bút cho những bài blog bạn đang đọc. Cảm ơn bạn đã đọc “Nhật ký” của mình dù ngoài kia có hàng tỉ blog thú vị khác. Mình sẽ rất vui nếu bạn thích những dòng nhật ký này đấy!
