Đã lâu rồi mình không biết dừng lại,
Hít đầy phổi làn dưỡng khí trong lành.
Mải quẩn quanh với công việc họp hành,
Những tháng ngày cứ triền miên thức trắng!
Nên anh thèm đến nơi nào có nắng,
Có gió biển và bờ sóng rì rào,
Hay cao nguyên, rừng thông khẽ thì thào,
Hay triền suối, lặng nghe con nước reo.
Những bận lòng ta sẽ chẳng mang theo,
Cứ vứt lại nơi “thành phố không ngủ”.
Tiền kiếm mãi biết bao nhiêu mới đủ,
Mới giàu sang như ông nọ bà kia?
Thôi ta đi tìm giấc mơ tròn trịa,
Đồi cát trắng hoặc rặng núi phủ mây,
Hoặc gió thoảng, hoặc sương lạnh cắt tay,
Hoặc bình nguyên cỏ vàng khô nắng cháy.
Hoặc sông dài, trời rộng, cánh chim bay.
…
Miễn là ta vẫn còn muốn thấy,
“Ánh bình minh” rực rỡ ở trong tim.
Xin chào, mình là Thắng Vũ – người chấp bút cho những bài blog bạn đang đọc. Cảm ơn bạn đã đọc “Nhật ký” của mình dù ngoài kia có hàng tỉ blog thú vị khác. Mình sẽ rất vui nếu bạn thích những dòng nhật ký này đấy!
