Cảm ơn người đã thức cùng tôi

Cảm ơn người đã thức cùng tôi!
Dẫu cơn ngủ nặng đầy trong đôi mắt,
Và ngoài kia, những ngọn đèn đã tắt,
Góc quán quen đã thưa bớt bóng người.

Cảm ơn tôi đã thức cùng người!
Để nhẹ đi, những phiền lo tất tả,
Mình có xem đó là điều vất vả?
Chỉ là vốn mua “chuyến đi thật xa”.

Cảm ơn người đã thức cùng tôi!
Để mai đây mình về chung một lối,
Chuyện nhỏ to kể nhau nghe mỗi tối,
Cao sang đâu? Chỉ có bấy nhiêu thôi!

Cảm ơn tôi đã thức cùng người!
Con đường lớn ta cùng nhau đi tới,
Bước chung bước đâu cần ai phải đợi,
Cùng chia nhau những lúc lòng chơi vơi.

Cảm ơn mình đã thức cùng nhau.
Để ngày sau, khép mi chung một giấc,
Được thong dong giữa nơi thành phố chật!
Đôi con người chẳng gợn điều phân vân.

Cảm ơn người đã thức cùng tôi,
Và cảm ơn, cảm ơn thêm nhiều nữa!
Nếu không thức những tháng năm tuổi trẻ,
Liệu giấc yên có tìm đến khi già?…

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận