XIN CHÀO MÌNH LÀ 

THẮNG VŨ

Một người viết nội dung trên hành trình trở thành nhà văn dù hiểu rõ bản thân còn nhiều khuyết điểm ở kỹ năng viết. Blog này là nơi mình viết về những cuốn sách hay đã đọc, những bộ phim thú vị đã xem, những vùng đất đáng nhớ đã đặt chân đến, những trải nghiệm thú vị đã trải qua và những câu chuyện cỏn con của bản thân. Nói cách khác, trang blog này giống như một cuốn nhật ký lộn xộn vậy.

Nếu tình cờ bạn phát hiện ra blog này có nghĩa là chúng ta có duyên lắm đấy. Cảm ơn bạn đã dành thời gian đọc những bài viết lộn xộn của mình. Những bài viết của mình không thể hợp cho tất cả nhưng nếu bạn thích thì mình cảm ơn rất nhiều.

CURRENT WORKS

CÔNG VIỆC HIỆN TẠI

VOICEFOLIO
WRITEFOLIO
A brief of my story

Hành trình viết

Chapter 1: The University

Chương 1: Trường đại học

Cuối tháng 9/2014, mình nhận thông báo trúng tuyển đại học: Trường Đại học Tài chính – Marketing, khoa Tài chính – Ngân hàng, chuyên ngành Ngân hàng.  Lựa chọn này hoàn toàn theo nguyện vọng của gia đình. Nhiều người trong họ hàng mình đang làm việc trong ngân hàng nên gia đình hướng mình theo học ngành này để ra trường dễ xin việc. Mình đoán thế!

Thật ra Đại học Tài chính – Marketing chỉ là lựa chọn “tình thế” do mình thi trượt nguyện vọng duy nhất là Đại học Kinh tế TP.HCM.  Thật ra, mình muốn theo học Đại học Mỹ thuật nhưng không đủ dũng khí để dừng ôn tập Toán, Lý, Hóa theo mong muốn của gia đình để toàn tâm toàn ý luyện thi vẽ. Mình chọn trường Kinh tế vì đó là cái tên duy nhất mình có trong đầu. Buồn cười ở chỗ, đến tận lúc bước vào phòng thi tuyển sinh đại học, mình vẫn không biết Đại học Kinh tế TP.HCM nằm ở đâu.

Trở lại với chuyện học ở Đại học Tài chính – Marketing. Suốt 5 năm (mình phải học lại môn Xác suất thống kê) học tại đây mình không có nhiều kỷ niệm. Hứng thú với việc học gần như không có. Mình học chỉ để có điểm số cao, hy vọng giành được học bổng (nhưng chẳng học kỳ nào mình nhận được cả). Mình hoàn toàn không định hình sẽ sử dụng những kiến thức học được trong công việc sau khi ra trường như thế nào.

Chán học, mình tham gia câu lạc bộ, hoạt động phong trào nhiều hơn. Đến năm 3, mình gia nhập nhóm truyền thông của khoa, vị trí content writer. Mình không giỏi văn nhưng đọc và viết khá nhiều nên cho rằng team content phù hợp nhất với mình.

Thời gian hoạt động trong team, mình được viết nhiều loại nội dung như bài đăng fanpage, kịch bản phim ngắn, slogan cho các hoạt động… Tất nhiên, viết lách ở cấp độ này chưa đòi hỏi nhiều kỹ năng và cũng không giúp mình tạo ra thu nhập nhưng trải nghiệm này cho mình một nền tảng để theo đuổi con đường viết lách sau này.

Chapter 2: Get lost

Chương 2: Vô định

Cuối năm 2018, mình ra trường, hoàn toàn mất định hướng tương lai. Trước đó, mình có 3 tháng thực tập trong ngân hàng VPBank, chi nhánh Gò Vấp (nằm trên đường Quang Trung). Dù không phải thời gian dài nhưng đủ để mình nhận ra đó không phải môi trường dành cho mình. Mình hợp với quần jeans, áo thun, giày thể thao hơn là quần tây, áo sơ mi trắng là lượt thẳng thớm và chân đi giày tây bóng loáng. Mình cũng không hợp với những cuộc ăn nhậu, chén chú chén anh triền miên. Thế là mình quyết định sẽ không làm ngân hàng – thứ mình học để làm.

Nhưng không làm ngân hàng thì mình có thể làm gì đây?

6 tháng sau khi ra trường, mình không tìm được câu trả lời. Mình mất phương hướng, mắc kẹt trong khoảng không tăm tối của thứ áp lực vô hình mình chẳng thể gọi tên mà không tìm thấy chút ánh sáng nào. Suốt thời gian đó mình cắt đứt mọi liên kết xã hội, không bước ra khỏi nhà.

Không thể chịu nổi sự ngộp thở của hai chữ “thất nghiệp”, mình quyết định đi tìm việc. Mình xin làm pha chế tại quán trà sữa của một người quen. Thời gian làm việc từ 13h-23h, 7 ngày/tuần với mức lương 5 triệu/tháng. Mỗi tháng, mình chỉ giữ lại 1 triệu cho các nhu cầu cá nhân, còn lại phụ giúp gia đình. Có thu nhập, mình bắt đầu mua sách đọc. Đều đặn mỗi tháng mua từ 1-2 cuốn. Mình lôi sách đọc bất cứ khi nào rảnh. Đọc đủ nhiều, mình lại muốn viết.

Thế là mình bắt đầu viết, viết liên tục. Với mình khi đó, viết là cách để mình giải tỏa những suy nghĩ trong đầu chứ chưa hề có ý định coi viết là một công việc giúp tạo ra thu nhập.

Tròn 7 tháng làm việc tại quán trà sữa, mình xin nghỉ. Nếu cứ tiếp tục guồng quay này, mình sợ mình sẽ phát điên mất. Và rồi sẽ lại mắc kẹt trong sự vô định đến nghẹt thở. Mình bắt đầu tự chất vấn bản thân. 

  • Mình giỏi gì nhất hiện tại?
  • Mình hiện tại có thể làm gì?
  • Thứ mình giỏi và có thể làm ở hiện tại có giúp mình kiếm tiền không?

Đó là lúc mình phát hiện ra một thuật ngữ thú vị:

COPYWRITING

Suốt 17 năm đi học, mình chưa từng nghĩ sẽ làm công việc liên quan đến viết lách. Mình chưa bao giờ là một học sinh xuất sắc ở môn Ngữ Văn. Việc mình làm tốt nhất trong mỗi tiết Văn là ngủ gật hoặc làm bài tập môn khác. Mình dấn thân vào con đường viết lách với niềm tin ngây thơ rằng ngoài kia có hàng tá người viết rất tốt dù không giỏi văn.

Chapter 3: Consistency

Chương 3: Kiên định

Không được đào tạo chính quy. Không có nền tảng kiến thức. Không kinh nghiệm. Không có kỹ năng viết chuyên nghiệp. Thứ mình điền vào CV phỏng vấn chỉ là trải nghiệm 2 năm hoạt động trong Ban Nội dung của câu lạc bộ truyền thông khoa và sự ham mê viết lách. Tự biết bản thân là “kẻ ngoại đạo” nên khi tìm việc, 2 tiêu chí mình đặt lên hàng đầu là: Không yêu cầu bằng cấp và kinh nghiệm.

Công việc viết lách đầu tiên của mình là làm content writer (người viết nội dung) cho một công ty chuyên về phát triển nội dung cho website doanh nghiệp. Đối tượng khách hàng của công ty là các doanh nhỏ đến siêu nhỏ với những website hoàn toàn không có định hướng về nội dung, không có quy chuẩn về cách trình bày nội dung, không yêu cầu tỉ mỉ ở khâu biên tập nội dung và phần lớn nội dung theo kiểu “ai cũng viết được chỉ là không có thời gian ngồi viết”.

Do đó, dù danh nghĩa là content writer nhưng mình nghĩ cụm từ “content copy paster” sẽ mô tả đúng nhất tính chất công việc của mình. Mỗi ngày mình phải tạo ra ít nhất 20 bài viết nên dễ hiểu khi 90%-100% nội dung là sao chép từ nhiều nguồn khác nhau, rồi “xào nấu” lại hoặc chỉnh sửa đôi chút. Mặc dù cố gắng tự viết thời gian đầu nhưng áp lực phải đạt KPI khiến mình bắt đầu “hòa tan” và chuyển hẳn sang copy-paste.

Mình làm công việc này đâu đó tầm 7 tháng thì xin nghỉ. Hôm nộp đơn thôi việc, mình đã nói như này với anh giám đốc công ty:

Em muốn được viết những nội dung sáng tạo, muốn sản xuất ra những nội dung chất lượng chứ không chăm chăm vào số lượng bài viết như hiện giờ.

Dù rằng anh có hứa hẹn tương lai sẽ cố gắng phát triển công ty theo định hướng này nhưng mình không nghĩ tham vọng của anh sẽ thành hiện thực. Dừng lại là quyết định đúng đắn mình đưa ra thời điểm đó. Mình tin chắc như vậy!. Vì nếu tiếp mình sợ rằng mình sẽ sẽ quên mục tiêu ban đầu mất.

Mình tiếp tục chặng đường viết với vị trí Content SEO. SEO là thuật ngữ lạ lẫm với mình khi đó nhưng mình không nghĩ nhiều, cái gì chưa biết có thể học, miễn là được viết.

Công việc content SEO cho phép mình được viết một cách đúng nghĩa dù không cần nhiều sáng tạo, thậm chí khá nhàm chán. Nhưng khi ấy với mình vậy là đủ. Ngoài ra, thi thoảng mình còn viết PR báo chí khi có yêu cầu. Chỉ được đăng trên các đầu báo điện tử ít tên tuổi nên nhìn chung khâu kiểm duyệt ngôn từ, văn phong không quá gắt gao nhưng mình vẫn vui khi được khen “Không ngờ em viết tốt quá!” Tuy nhiên, bản thân mình tự nhìn nhận kỹ năng viết của mình vẫn chưa thể gọi là tốt được.

Hành trình nào rồi cũng phải kết thúc. Hơn 1 năm sau, đúng thời điểm cả TP.HCM phong thỏa bởi dịch COVID-19, mình quyết định xin nghỉ để tìm một công việc viết lách đòi hỏi tính sáng tạo và kỹ năng cao hơn.

Mình lựa chọn gửi hồ sơ ứng tuyển vào các bài tuyển dụng có từ khóa “copywriter” – công việc viết mình luôn muốn làm. Có lựa chọn đúng đắn cũng có quyết định sai lầm. Điều quan trọng mình đã thực sự được viết sáng tạo, viết những nội dung mới mẻ.

Quyết định này đưa mình tìm được những nơi mới mẻ, từ agency truyền thông, đơn vị quảng cáo của một trang tin nổi tiếng, đến bộ phận truyền thông của một doanh nghiệp tên tuổi. Đi qua mỗi nơi, mình đều học hỏi thêm những điều mới mẻ liên quan đến viết lách.

Nhìn lại, mình đã gắn bó với nghề viết hơn 4 năm.Quãng thời gian không dài nhưng đã giúp mình tích lũy được nhiều trải nghiệm, kinh nghiệm thú vị. Cũng có một số sản phẩm viết nhất định. Tốt có mà dở tệ cũng có. Mức thu nhập cũng gia tăng nhiều lần, dù không cao ngất ngưởng nhưng cũng xứng đáng để một cây viết tay ngang như mình tự hào vì đã kiên định trên hành trình này. 

Đôi lúc mình cũng tự hỏi nếu chọn trở thành một anh nhân viên ngân hàng thì mình sẽ ra sao?  Và cũng không ít lần mình hoài nghi về năng lực bản thân.

Liệu mình có đang đi nhầm đường? Mình có thực sự thích viết? Kỹ năng viết của mình có tốt hơn? 

Nhưng mình biết ơn bản thân đã chọn tiếp tục tiến về phía trước mà không quay đầu nhìn lại bởi vốn dĩ mình không còn đường lui. Nếu quay đầu, mình sẽ rơi xuống vực thẳm.

Chapter 4: Desire

Chương 4: Khao khát

Mình muốn xuất bản một cuốn sách. Một cuốn tiểu thuyết hay một tập thơ cũng được. Từ khi bắt đầu viết mình đã có mong muốn này.

Mình tin đó sẽ là một hành trình đầy thử thách nhưng không hoàn toàn bất khả thi. Bởi hiện nay xuất bản một cuốn sách không còn khó khăn như trước. Có nhiều cách để những gì bạn viết ra được xuất bạn, thậm chí có thể bỏ tiền túi ra tự xuất bản. Nhưng tất nhiên mình không mong muốn xuất bản sách bằng cách này. Mình muốn cuốn sách của mình được lựa chọn để xuất bản bởi chất lượng của nó. Một cuốn sách dở tệ dẫu chi tiền để xuất bản cũng sẽ không thể tồn tại được trong thị trường sách có quá nhiều lựa chọn như hiện nay. Người đọc càng ngày càng khó tính nên sẽ không có chỗ cho một sản phẩm viết tồi. Đó chính là thử thách mình muốn chinh phục.

Mình đã có sẵn bút danh, có sẵn lời đề từ, đã lên danh sách những người mình sẽ mời đến dự buổi ra mắt sách. Thứ mình thiếu chỉ là cuốn sách đầu tay này thôi.

Chapter 5: at the present

Chương 5: Hiện tại

Hiện mình là một voice talent chuyên nghiệp. Nôm na là bán giọng nói ấy. Chẳng còn liên quan gì đến viết nhỉ! Thu nhập hiện tại của mình hoàn toàn đến từ công việc này. Viết giờ trở thành niềm vui nho nhỏ, không còn chịu gánh nặng mưu sinh nữa.

Mùa đông năm 2023, mình có chuyến bay ra Hà Nội nhận giải 3 cho cuộc thi viết truyện ngắn dành cho thiếu nhi Đóa hoa đồng thoại cho hạng mục Tự Do. Đó là giải thưởng viết đầu tiên mình đạt được. Nó giúp mình thêm tự tin vào khả năng viết của bản thân.

Mình cũng vừa tham gia một cuộc thi về biên kịch: The First Story và dừng lại ở TOP30. Mình chỉ là tay ngang nên việc lọt vào TOP30 cũng đã là một thành công rồi. Mình cũng muốn có một kịch bản điện ảnh có tên mình nhưng xem chừng chặng đường đó sẽ có vô vàn gian nan.

Nhưng mình vẫn không bao giờ quên mong muốn viết sách đâu! Trang blog mình đặt tên là Nhật ký này sẽ là nơi để mình nuôi dưỡng niềm vui viết lách.

CONTACT FOR WORK

THÔNG TIN LIÊN HỆ

VỀ TRANG CHỦ GHÉ QUA BLOGS

THANK FOR VISITING