Cuối năm 2018, mình ra trường, hoàn toàn mất định hướng tương lai. Trước đó, mình có 3 tháng thực tập trong ngân hàng VPBank, chi nhánh Gò Vấp (nằm trên đường Quang Trung). Dù không phải thời gian dài nhưng đủ để mình nhận ra đó không phải môi trường dành cho mình. Mình hợp với quần jeans, áo thun, giày thể thao hơn là quần tây, áo sơ mi trắng là lượt thẳng thớm và chân đi giày tây bóng loáng. Mình cũng không hợp với những cuộc ăn nhậu, chén chú chén anh triền miên. Thế là mình quyết định sẽ không làm ngân hàng – thứ mình học để làm.
Nhưng không làm ngân hàng thì mình có thể làm gì đây?
6 tháng sau khi ra trường, mình không tìm được câu trả lời. Mình mất phương hướng, mắc kẹt trong khoảng không tăm tối của thứ áp lực vô hình mình chẳng thể gọi tên mà không tìm thấy chút ánh sáng nào. Suốt thời gian đó mình cắt đứt mọi liên kết xã hội, không bước ra khỏi nhà.
Không thể chịu nổi sự ngộp thở của hai chữ “thất nghiệp”, mình quyết định đi tìm việc. Mình xin làm pha chế tại quán trà sữa của một người quen. Thời gian làm việc từ 13h-23h, 7 ngày/tuần với mức lương 5 triệu/tháng. Mỗi tháng, mình chỉ giữ lại 1 triệu cho các nhu cầu cá nhân, còn lại phụ giúp gia đình. Có thu nhập, mình bắt đầu mua sách đọc. Đều đặn mỗi tháng mua từ 1-2 cuốn. Mình lôi sách đọc bất cứ khi nào rảnh. Đọc đủ nhiều, mình lại muốn viết.
Thế là mình bắt đầu viết, viết liên tục. Với mình khi đó, viết là cách để mình giải tỏa những suy nghĩ trong đầu chứ chưa hề có ý định coi viết là một công việc giúp tạo ra thu nhập.
Tròn 7 tháng làm việc tại quán trà sữa, mình xin nghỉ. Nếu cứ tiếp tục guồng quay này, mình sợ mình sẽ phát điên mất. Và rồi sẽ lại mắc kẹt trong sự vô định đến nghẹt thở. Mình bắt đầu tự chất vấn bản thân.
- Mình giỏi gì nhất hiện tại?
- Mình hiện tại có thể làm gì?
- Thứ mình giỏi và có thể làm ở hiện tại có giúp mình kiếm tiền không?
Đó là lúc mình phát hiện ra một thuật ngữ thú vị:
COPYWRITING
Suốt 17 năm đi học, mình chưa từng nghĩ sẽ làm công việc liên quan đến viết lách. Mình chưa bao giờ là một học sinh xuất sắc ở môn Ngữ Văn. Việc mình làm tốt nhất trong mỗi tiết Văn là ngủ gật hoặc làm bài tập môn khác. Mình dấn thân vào con đường viết lách với niềm tin ngây thơ rằng ngoài kia có hàng tá người viết rất tốt dù không giỏi văn.