một nhà
anh vốn đã quen,
cùng với em
thức chung một giấc
ngủ chung một giờ
về cùng một lối chẳng cần chờ
cùng ăn bữa tối
cùng mơ một nhà
cùng em hát mấy bài ca
nói chung một chuyện
rồi ha ha cười
nhiều khi giữa chỗ đông người
thơm em một cái làm em giật mình
còn em thi thoảng lặng thinh
mà anh chẳng biết
sự tình ra sao…
sau này, dù có thế nao
chắc chắn mình vẫn
chung nhau một đường
miễn là hai đứa còn thương
còn chung nhau một…
giấc mơ:
một nhà!
Xin chào, mình là Thắng Vũ – người chấp bút cho những bài blog bạn đang đọc. Cảm ơn bạn đã đọc “Nhật ký” của mình dù ngoài kia có hàng tỉ blog thú vị khác. Mình sẽ rất vui nếu bạn thích những dòng nhật ký này đấy!
