thèm đi biển
ở phố mà nhớ biển xa
anh đếm từ một đến ba lên đường
xe lao như ngựa mất cương
đương khô cuống họng thấy mương nước đầy
má em bỗng đỏ hây hây
khi môi anh chạm tóc mây bềnh bồng
kìa em, con nước ửng hồng
mặt trời lơ lửng, bóng lồng vào non
ra biển như nhậu mồi ngon
lại được thêm cả mấy lon hổ vằn
ngắm nhìn sóng biển lăn tăn
sờ tay lên trán, nếp nhăn chẳng còn.
Xin chào, mình là Thắng Vũ – người chấp bút cho những bài blog bạn đang đọc. Cảm ơn bạn đã đọc “Nhật ký” của mình dù ngoài kia có hàng tỉ blog thú vị khác. Mình sẽ rất vui nếu bạn thích những dòng nhật ký này đấy!
