Mình đã xem trọn 5 phim Việt ra rạp dịp lễ 30/4-1/5 năm nay, và dưới đây là xếp hạng theo mức độ yêu thích của cá nhân mình.
Trước mùa lễ, mình ước đoán danh sách phim yêu thích như sau:
- Phí Phông
- Đại Tiệc Trăng Máu 8
- Anh Hùng
- Heo Năm Móng
- Trùm Sò
Tuy nhiên, sau khi thực sự ra rạp xem hết 5 phim, danh sách yêu thích của mình đã có sự đổi kha khá. Vài tựa phim mình rất kỳ vọng nhưng lại khiến mình khá hụt hẫng khi xem và ngược lại, có tựa phim mình không kỳ vọng thì lại để lại ấn tượng.
Top 1 – Phí Phông: Quỷ máu rừng thiêng

Ngay từ những thước phim đầu tiên trình làng trên các phương tiện truyền thông, mình đã cực kỳ mong chờ ra rạp xem phim. Và quả thực Phí Phông: Quỷ máu rừng thiêng đã hoàn toàn vượt kỳ vọng của mình.
Với mình, Phí Phông: Quỷ máu rừng thiêng là phim kinh dị, tâm linh hay nhất do Việt Nam sản xuất mà mình từng xem.
Phim chứa đựng những chất liệu ma quỷ rất mới, khá lạ lẫm với khán giả là Phí Phông – một loài ma quỷ hút máu trong truyền thuyết dân gian của một số đồng bào miền núi Tây Bắc. Mình may mắn có nhiều thông tin về phí phông từ trước nên không mất thời gian để hiểu bộ phim nên càng thấy phim hay hơn.
Trước đó, mình rất mê tác phẩm Exhuma: Quật mộ trùng ma do Hàn Quốc sản xuất. Một tác phẩm mang màu sắc tâm linh, kinh dị, kỳ bí liên quan đến những bí ẩn lịch sử ít người biết đến. Mình mong muốn một ngày nào đó Việt Nam cũng sẽ có những bộ phim tương tự và rồi Phí Phông: Quỷ máu rừng thiêng xuất hiện. Và ở một chừng mực nào đó, mình cảm thấy sản phẩm của Việt Nam làm tốt hơn.
Top 2 – Anh Hùng

Anh Hùng kể một câu chuyện không mới nhưng cách bộ phim triển khai câu chuyện thực sự chạm vào cảm xúc.
Với mình câu chuyện trong phim thực sự quá hay. Phim làm tròn trịa, hài hòa giữa nhiều yếu tố như tình cảm gia đình, tình cảm đồng nghiệp, tình cảm hàng xóm, xen lẫn là những tình tiết gây cấn, thót tim và cả những miếng hài duyên dáng, nhẹ nhàng, dễ chịu.
Nổi bật trong câu chuyện là diễn xuất của chú Thái Hòa, gói gọn trong một từ: đỉnh cao. Mình không thể tưởng tượng cái tên nào có thể diễn ra cái hồn của nhân vật Trần Anh Hùng (nhân vật chính) trong bộ phim này ngoài chú Thái Hòa. Một người cha khắc khổ, thương con vô bờ bất chấp trở thành người xấu trong mắt xã hội.
Xem chú Thái Hòa diễn mà mình cảm thấy rưng rưng. Con trong rạp mình ngồi nhiều người đã khóc rất nhiều.
Rất tiếc bộ phim chưa đạt được mức doanh thu tương xứng với chất lượng và cảm xúc mang lại cho người xem. Hy vọng trong thời gian tới phim sẽ được khán giả ủng hộ nhiều hơn.
Top 3 – Heo Năm Móng

Heo Năm Móng là một bất ngờ với mình. So với 2 phim trước cùng chuỗi thì đây là sản phẩm ổn nhất.
Tất nhiên vẫn là mức ổn thôi vì dù đã khắc phụ kha khá yếu điểm so với những phần phim trước nhưng Heo Năm Móng vẫn tồn tại một số “tử huyệt” như các nhân vật thiếu chiều sâu và không đáng tin, đạo lý đặt sai người, chất liệu văn hóa bị “pha loãng”, câu chuyện thiếu tính logic và tính đột phá.
Điều đáng tiếc là phim có trong tay rất nhiều chất liệu hay, đủ để trở thành một đối trọng không thua kém Phí Phông: Quỷ máu rừng thiêng, tuy nhiên lại không tận dụng tốt được những chất liệu này khiến phim chỉ dừng lại mức ổn.
Mình trộm nghĩ, nếu cái mác Youtuber tâm linh của Gia Khải chỉ là “bề nổi”, còn công việc thực sự của anh ta là đi phá giải các vụ án tâm linh bí ẩn chưa có lời giải khắp đất nước thì sao. Mục tiêu của anh ta không phải kiếm tiền mà đi giải nỗi oan khiên cho những oán linh để trả lại cuộc sống bình yên của người dân tại những vùng đất chịu sự tác quái của oán linh đó thì sao. Rằng đằng sau những vong hồn bị gán mác quỷ dữ đều ẩn chừa những câu chuyện thương tâm giống như nhân vật Sa chẳng hạn.
- Xem thêm: Review phim Heo Năm Móng
Top 4 – Đại tiệc trăng máu 8

Đây là phim khiến mức hụt hẫng nhất khi ra rạp mùa lễ 30/4 năm nay dù trước đó mình đã rất tò mò về phim.
Khá khó để đánh giá Đại tiệc trăng máu 8 bởi phim không dở mà cũng không hay.
Điều khiến mình hụt hẫng là phim có quá nhiều tình tiết “lố lăng”. Thoạt nhìn thì có thể nhận thấy đây là tác phẩm dũng cảm vì dám phơi bày những mặt tối của ngành điện ảnh Việt trong những năm gần đây, nhưng bộ phim lại đi đúng vào “vết xe đổ” ấy. Một bộ phim kém chất lượng lại được tung hô là tuyệt tác điện ảnh. Mình cảm thấy thật kỳ cục.
- Xem thêm: Review phim Đại tiệc trăng máu 8
Top 5 – Trùm Sò

Trùm Sò là phim mình ít có động lực ra rạp nhất. Bộ phim không mang lại cảm giác tò mò, bị thu hút để đi xem, nhất là khi ngoài rạp có quá nhiều sự lựa chọn hấp dẫn khác.
So với 4 phim ở trên, Trùm Sò gần như thua thiệt về mọi mặt từ phần hình ảnh (bối cảnh, trang phục, tạo hình nhân vật…) đến những yếu tố nội tại của bộ phim như câu chuyện, xây dựng tính cách nhân vật, mảng miếng hài.
Ngay cả yếu tố mà bộ phim ít thua thiệt nhất là dàn diễn viên thì phim cũng chưa khai thác được. Những cái tên “nghe thôi là thấy hài” như Uy Trần, Hoàng Tóc Dài lại không có đất diễn, gần như được thêm vào để có tên trên poster. Các tuyến nhân vật phụ được tạo ra để cho họ biến mất thật nhanh mà không tham gia gì vào tiến trình câu chuyện.
Bên cạnh đó, phim sử dụng quá nhiều việc tạo thêm tình huống để giải quyết vấn đề “giùm” nhân vật. Dễ thấy nhất là tình huống cuối cùng, Sò phải nhờ đến sự quậy phá “một cách cũng tình cờ không kém” của nhân vật vợ quan Quản Chạch mới giải quyết được vấn đề của mình. Điều này khiến cho mạch truyện trở nên gượng gạo, sượng sùng.
Cảm ơn bạn đã dành thời gian đọc bài viết này.
TP.HCM, 01/05/2026
Xin chào, mình là Thắng Vũ – người chấp bút cho những bài blog bạn đang đọc. Cảm ơn bạn đã đọc “Nhật ký” của mình dù ngoài kia có hàng tỉ blog thú vị khác. Mình sẽ rất vui nếu bạn thích những dòng nhật ký này đấy!
